Đọc truyện bé bi

"Mẹ ơi, con không muốn chết, bé nhớ cha lắm. Mẹ có thể cho Ca Cao biết tía của Ca Cao là ai không? Liệu tía có mang đến thăm Ca Cao không? Ca Cao không phải con hoang... Hu hu hu."

Khương Phương Ngọc phương diện đầy nước mắt, vậy chặt mang cánh tay đầy huyết của Ca Cao, khóc: "Bố sẽ đến với bé thôi. Ca Cao ngoan..."

Khương Phương Ngọc vừa hồi hộp vừa lo lắng, cô lấy điện thoại cảm ứng ra, bấm hotline một dãy số dường như không liên lạc năm năm nay.

Bạn đang xem: Đọc truyện bé bi

"Tiêu Hoàng Nam, tôi là Khương Phương Ngọc. Ca Cao bị tai nạn ngoài ý muốn xe hơi, đàn bà của bọn họ sắp bị tiêu diệt rồi, ước xin anh, hoàn toàn có thể đến gặp mặt con bé nhỏ một thời điểm không? Con nhỏ bé rất muốn gặp gỡ anh. ước xin anh... Rút cục anh đã ở đâu? Hu hu..."

Hai chân Khương Phương Ngọc mềm nhũn, ngồi bệt xuống khía cạnh đất, khóc ko thành tiếng, body toàn thân phát run.

"Khương Phương Ngọc?"


Đầu bên kia điện thoại, Tiêu Hoàng phái nam đứng trên lễ đài, mặc bộ quân phục màu xanh da trời lam, body toàn thân run lên.

Hôm nay toàn bộ khu vực núi Thái Sơn đã biết thành niêm phong, với một trăm nghìn binh sĩ tập hợp, cờ cất cánh rợp trời.

Ngày lúc này là đại lễ phong tướng mười năm một đợt của Long Quốc. Tiêu Hoàng phái mạnh đã lãnh đạo ba trăm nghìn lính tráng Long Quốc, hủy hoại trăm vạn lính tráng nước Hải Ninh, tỉnh bình định tranh chấp sống biên giới, trở thành lãnh đạo của quân khu vực Bắc Minh, 1 trong các năm quan khu lớn.

Hôm nay là đại lễ phong hàm của anh.

Tuy nhiên, đúng vào lúc này, anh bất ngờ nhận được một cuộc gọi đã năm năm không liên lạc,

Tiêu Hoàng nam lập tức điện thoại tư vấn lại, nhưng không có ai trả lời.

Ngay sau đó, anh liền bỏ lại buổi đại lễ sau lưng, dưới ánh nhìn của hàng nghìn tướng quân với binh sĩ, anh cấp vàng quăng quật chạy ra bên ngoài núi Thái Sơn.

Hàng trăm tướng tá quân và binh sỹ đều vô cùng ngạc nhiên, đó là đại lễ phong tướng tá của anh, có thể nói là giây phút vinh quang cùng hiển hách duy nhất cuộc đời. Cơ mà Tiêu Hoàng nam giới lại bỏ chạy đi đâu vậy?

Âm. Thời gian đó, một cảm giác ớn giá buốt đến khó chịu lan tỏa khắp bạn anh, anh lao thẳng vào dòng xe jeep quân dụng nhanh nhất có thể, phía sau anh, một vài chiến binh đã từng vào hiện ra tử với anh cũng nhanh lẹ lên xe.


"Nhanh. Mau chuyển tôi mang lại Tô Hàng. Nhanh. Tìm ra cô ấy càng nhanh càng tốt."

Tiêu Hoàng Nam tức giận hét lên với trực thuộc hạ, giây khắc đó, giọng anh như giờ đồng hồ hổ gầm, bên cạnh đó mọi lệ khí xuyên suốt năm năm pk trên sa trường mọi bùng nổ.

Mà lúc đó, vành đôi mắt anh đỏ lựng, hai hàng nước đôi mắt chảy dài trên gò má.

Lúc này, tay chân trong xe nhận thấy Tiêu Hoàng Nam khôn xiết kích động, nước mắt chảy ròng rã ròng trên mặt, toàn bộ cơ thể đều lòi ra vẻ khiếp hãi, trong thâm tâm nổi lên sóng gió.

Không hề những lời, tay chân lập tức khởi động xe jeep, đấm đá chân ga, phóng đi như bay. Một tín đồ khác trải qua vệ tinh, nhanh chóng xác định được dãy số vừa nãy ngơi nghỉ Tô Hàng.

Cùng thời gian đó, tía chiếc xe pháo Jeep quân sự chiến lược cũng hối hả bám theo sau chiếc xe đứng vị trí số 1 của Tiêu Hoàng Nam.

Mà dịp này, Tiêu Hoàng Nam thờ thẫn ngồi bên trên xe, body toàn thân run lên vày xúc động.

Đôi đôi mắt của anh, đã sớm mờ đi vào làn nước mắt. Khương Phương Ngọc. Ca Cao. Con gái của chúng ta. Tiêu Hoàng Nam không hề kiềm chế được sự kích động trong tâm mà gầm dịu một tiếng.

Tiêu Hoàng nam anh bao gồm một cô bé gái, năm năm rồi, anh không thể biết rằng bản thân anh đã có một cô nhỏ gái.

"Mau. Mau lên. Lái nhanh lên đến tôi. Tôi phải chạm mặt được đàn họ."

Tiêu Hoàng phái mạnh gầm lên, bắt buộc kiềm chế được cảm xúc, hôm nay nội trọng tâm anh không hoàn thành tự trách bạn dạng thân.

Thuộc hạ ở hàng trước nghe thấy tiếng gầm thét thịnh nộ của anh, cũng không dám lơ là, lại đánh đấm chân ga, loại xe lao như tên bắn.

Mây đen trôi dịu trên thai trời, y hệt như một bé rồng lượn lờ, chỉ đường cho đoàn xe.

Tiêu Hoàng phái mạnh nhắm đôi mắt lại, nước mắt không kết thúc chảy ra, không ngừng lặp đi tái diễn hai cái thương hiệu Khương Phương Ngọc cùng Ca Cao.

Tiêu Hoàng Nam, vốn là cậu gia chủ họ Hoàng làm việc Tô Hàng, một gia đình vô cùng giàu sang ở khu vực đây.

Năm năm trước, anh và một người chúng ta thuở nhỏ kết hôn, con gái nhà chúng ta Ninh. Tuy nhiên ngày cử hành hôn lễ, anh bị đơn vị họ Ninh cấu kết với tư gia tộc bự khác ngơi nghỉ Tô mặt hàng hãm hại. Đêm tân hôn, anh lại quan hệ giới tính với Khương Phương Ngọc, cô chủ nhà họ Ninh.

Sau khi phần nhiều chuyện xảy ra, công ty họ Ninh và tứ gia tộc cơ liền gây khó khăn dễ, công ty họ Tiêu sụp đổ chỉ vào một đêm, bố mẹ Tiêu Hoàng phái mạnh tự liền kề để bảo đảm anh.

Xem thêm: Chung Kết Giải Vô Địch Bóng Đá Châu Âu 2016 (Bảng E), Vòng Loại Giải Vô Địch Bóng Đá Châu Âu 2016

Tuy nhiên, công ty họ Ninh lại nuốt lời, sai fan truy gần cạnh Tiêu Hoàng Nam, lúc đó, anh sờn lòng thoái chí, dạt dẹo khắp địa điểm tìm bạn bè để nương tựa, nhưng không ngờ rằng, lại bị chính lũ họ bán đứng, ngày đêm sống trong cảnh trốn chui trốn lủi.

Những tháng ngày đó là các tháng ngày u tối nhất trong cuộc sống Tiêu Hoàng Nam, anh bị vị hôn thể của mình, cũng chính là thanh mai trúc mã bấy lâu nay hãm hại, lại bị anh em phản bội, còn bị kẻ không giống truy sát.

Lúc đó, anh khôn cùng suy sụp, chỉ đành chọn con phố tự sát. Vậy nhưng, ngay trong khi anh lao mình xuống làn nước xiết, cô nàng đó vẫn xuất hiện.

Khương Phương Ngọc, cô gái đã bị anh lấy đi sự vệ sinh vào ban đêm ấy, đã đi tìm kiếm anh, nhảy xuống dòng sông nóng sốt để cứu giúp anh, còn quan tâm anh khôn xiết chu đáo.

Tiêu Hoàng Nam đã từng hỏi Khương Phương Ngọc, tại sao lại cứu giúp anh, ví dụ là anh đã có tác dụng nhục cố.

Nhưng Khương Phương Ngọc không nói gì, cha ngày sau, cô rời đi, trước lúc đi, cô nói với anh rằng, ví như anh còn ước ao sống, mong mỏi báo thù, thì hãy đi về phía Nam.

Sau đó, Tiêu Hoàng Nam sở hữu theo thù hận sâu đậm, 1 mình đi xuống vùng Nam, bắt đầu làm quân ngũ, sau năm năm pk và trưởng thành, bây giờ anh đã trở thành lãnh đạo quân quần thể Bắc Minh của Long Quốc, thống soái của tía trăm ngàn Phá Long Quân với Điện Thần Long.

Phả Long vừa xuất hiện, toàn nỗ lực giới dường như chấn động. Thần Long ở khắp nơi, thế giới tôn trọng. Bố trăm ngàn Phá Long Quân, không riêng gì Long Quốc, mà cả nhân loại đều hết sức hoảng sợ.

Mà Điện Thần Long của Phá Long Quân, bên dưới trướng còn tồn tại tứ đại long tôn, bát đại long tướng và tam đại thần y.

Tiêu Hoàng phái nam của ngày hôm nay, đã cầm trong tay mình sức khỏe ngút trời, vốn định phong tướng mạo xong, anh sẽ quay về Tô Hàng, quyết tìm phần nhiều kẻ đang hãm hại anh năm đó nhằm tính sổ.

Nhưng bất ngờ rằng, ngày bây giờ lại nhận thấy một cuộc hotline vô cùng bất thần của Khương Phương

Ngọc.

Nhớ lại hồ hết gì cô đang nói trên điện thoại cảm ứng vừa rồi, Tiêu Hoàng phái nam không khỏi run rẩy toàn thân, nước mắt lại trào ra.

Năm năm ko gặp, vậy mà cô sẽ sinh cho anh một bé xíu gái.

"Năm đó, là anh đã có tác dụng em bị tổn thương, nhưng thiết yếu em vẫn thắp lên ngọn lửa hy vọng trong anh." Tiêu Hoàng phái mạnh nhìn ra ngoài cửa sổ xe, vô vàn cảm xúc đan xen lẫn nhau.

Năm năm rồi, một mình cô sinh con, cũng là 1 trong mình cô nuôi nấng con bé bỏng thành người. Cuối cùng cô ấy. đã yêu cầu chịu đựng từng nào lời đàm tiếu, Tiêu Hoàng phái mạnh không bắt buộc nghĩ cũng biết.

Khương Phương Ngọc, cô nàng hai mươi tuổi năm nào, một người con gái dịu dàng cùng lương thiện như ánh khía cạnh trời, chỉ cách vài ngày xúc tiếp ngắn ngủi, cô đã mang thai phụ nữ của anh.

Nhưng tiếng đây, ngay trong lúc anh vừa biết mình gồm một đứa con, thì anh đã cần nghe tin con gái mình bị tai nạn thương tâm xe hơi, sắp rời xa cuộc đời này.

"Tiêu Hoàng Nam, em là Khương Phương Ngọc."

"Ca Cao bị tai nạn ngoài ý muốn xe hơi, đàn bà của bọn họ sắp chết, cầu xin anh, hoàn toàn có thể đến chạm mặt con bé xíu một lúc không?"

Trái tim Tiêu Hoàng nam như tung nát, nước đôi mắt không kết thúc chảy. Năm năm, anh bao gồm một cô con gái, nhưng lúc này anh lại nhận được tin báo, đàn bà anh sắp chết.

"A. Không. Không. Không. Con sẽ không còn chết. Lái xe cấp tốc lên, nhanh lên. Mau contact cho tam đại thần y dùng vận tốc nhanh nhất rất có thể đến tô Hàng. Duy nhất định nên nhanh lên. Bằng mọi thủ đoạn phải nhanh lên. Bởi mọi giá."

Tiêu Hoàng Nam liều mình hét lên, gương mặt vô thuộc kích động.

Anh nhẩm tính trong đầu, Ca Cao mới bốn tuổi.

Tiêu Hoàng Nam, con gái của chỉ đạo Thần Long, cô phụ nữ mà anh không từng chạm mặt qua một lần, cô bé xíu mới tư tuổi thôi, phiên bản thân anh trước đó chưa từng tận đôi mắt trông thấy con, cũng trước đó chưa từng ôm con vào lòng một lần, vậy mà giờ đây, con gái anh đã vứt anh nhưng mà đi sao?

Không.

Tuyệt đối không. "Ca Cao, đợi cha với. Bố sẽ đến ngay đây. Khương Phương Ngọc, hóng tôi."

Tiêu Hoàng Nam khổ sở hét lên một tiếng, thanh âm cất cánh vút lên chầu trời xanh, trực tiếp đánh tan mây đen. Trên thai trời.

Lúc này, xe jeep quân dụng đã lao như bay tới trường bay quân sự ngay gần đó, Tiêu Hoàng phái nam trực tiếp xả thân máy bay chiến đấu, cầm cố lái chính, tự mình lái máy cất cánh chiến đấu cho Tô Hàng.